Sunday, June 23, 2024

Quán cafe đường tàu đuổi du khách Do Thái

Một sự việc có tính chất bài Do Thái công khai mới xảy ra gần đây ngay tại Hà Nội. Một chủ quán cafe gần đường tàu hỏa sau khi phát hiện một gia đình du khách là người Do Thái đã đuổi họ ra ngoài, nói rằng quán ông ta không tiếp "người đến từ nước các người". Ông ta nói vậy sau khi nhìn thấy đứa bé trong gia đình Do Thái kia đội kippah, một loại mũ đội đặc trưng của người Do Thái. Đôi vợ chồng trong vụ việc là người Do Thái đến từ Úc và Thụy Điển (tài khoản trên IG là @thatjewishfamily).


Dựa vào 2 video mà gia đình người Do Thái kia đăng tải trên IG, có thể thấy ông chủ quán người Việt Nam kia hành động như vậy vì lý do chính trị, khi ông ta công khai việc ủng hộ thông điệp "Free Palestine". 

Cá nhân tôi thấy đây là một hành động không thể chấp nhận, và thực sự là bất ngờ khi nó diễn ra ngay tại Việt Nam. Trước nay, người Việt Nam nổi tiếng với sự mến khách và ít có những hành động cực đoan thái quá nhắm vào du khách bình thường chỉ vì lý do chính trị. Dù Việt Nam từng trải qua nhiều cuộc chiến tranh, du khách Pháp, Mỹ hay Trung Quốc đến Việt Nam vẫn được chào đón vui vẻ. Những hành động kỳ thị vì quan điểm chính trị như trong vụ việc này thực sự rất hiếm. 

Việc ủng hộ Palestine là điều dễ hiểu, khi mà Việt Nam và Palestine có mối quan hệ khá lâu, cũng như tình hình chiến sự tại Gaza gần đây khiến nhiều người trên thế giới, trong đó có người Việt Nam quan tâm. Nhưng ủng hộ người dân Palestine, với tôi, không thể nào đồng nghĩa với việc xúc phạm, tống cổ một gia đình du khách ra ngoài chỉ vì họ là người Do Thái.  

Friday, June 21, 2024

Hạ chí

Hôm nay là ngày hạ chí, ngày có khoảng thời gian trời sáng lâu nhất năm nay. Sau hạ chí, ban ngày sẽ ngắn dần lại, còn ban đêm sẽ dài dần ra. Hạ chí như một mốc báo hiệu rằng nửa năm đã trôi qua.

Nửa đầu năm 2024, điều khó khăn nhất với tôi là những mối quan hệ bạn bè dần trở nên phai nhạt. Những người bạn cũ mỗi người một phương trời, ai nấy đều có những mối bận tâm riêng. Những người bạn online mà tôi quen hồi đại dịch Covid - những đứa dành thời gian nhắn tin với tôi đến quá nửa đêm giờ cũng bận và ít liên lạc hơn trước. Thỉnh thoảng tôi cứ nhìn lại vào zalo, mong một con số nhảy lên ở mục báo tin nhắn để được nghe bạn tám chuyện.

Điều khả dĩ nhất tôi có thể làm là chấp nhận những thay đổi. Những người bạn sẽ đến, rồi đi, âu cũng là chuyện thường tình. Nhưng trong tôi vẫn thấy điều đó thật khó chấp nhận. Ai mà không khó chịu khi mà đã quen với một điều gì đó, giờ lại thấy nó vuột dần ra khỏi tầm tay.

Vẫn biết rằng mình cần phải biết ơn cuộc sống vì những điều tốt đẹp đang có, nhưng mà phần lớn động lực để tôi bước tiếp lại nằm trong trí tưởng tượng về một tương lai được như ý nguyện. Khao khát một điều gì đó, tôi sẽ rèn luyện sức khỏe nhiều hơn, dành nhiều công sức hơn trong công việc, thúc đẩy chính mình đi nhiều hơn đến những vùng đất mới. Nhưng nếu đổi lại là cảm giác vô định, trống rỗng, đột nhiên những nỗ lực đó cũng khựng lại.

Một đêm Hà Nội nóng và ngột ngạt, tôi lại đi ra đường. Tôi vẫn thầm mong một ngày nào đó sẽ tới một thành phố khác, gặp người bạn tôi muốn gặp lâu nay và nói chuyện với nhau bằng giọng thật, chứ không phải là những dòng tin nhắn gõ qua bàn phím. Tôi và bạn sẽ đi qua những con phố đêm Sài Gòn, lúc ấy niềm vui sẽ trọn vẹn biết bao.

Sau những trống trải, tôi đành tập quen dần với cô đơn, với việc lưu giữ những kỷ niệm đẹp đã cũ.

Hà Nội, ngày 21/6/2024

Saturday, June 1, 2024

Viết cho tôi 11 tuổi

Hôm nay là ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6. Tôi đã không còn là thiếu nhi cũng rất lâu rồi. Nhưng như ai đó đã nói, bên trong mỗi chúng ta vẫn hiện diện đâu đó một đứa trẻ. Trong một chốc thoáng qua, ta vẫn nhớ về điều gì đó hồi xưa.

Nếu như tôi có thể viết một điều gì cho tôi lúc 11 tuổi, thì đó có lẽ là những lời sau:

1. Tôi vẫn sẽ nhớ việc bị những đứa cùng lớp bắt nạt thời tiểu học. Đó là những ký ức khó chịu, nhưng tôi biết rằng sau đó, mình đủ mạnh mẽ để không cho phép bất kỳ ai xem thường bản thân mình.

2. Trong những năm học sắp tới, tôi sẽ vẫn có những khoảnh khắc thấy mình cô độc, lẻ loi, thấy mình khác biệt với số đông những bạn học và khó kết nối với họ. Nhưng không có điều gì là sai cả, bởi mỗi người có một hành trình riêng. Rồi tôi vẫn sẽ tìm được những người bạn rất thân sau này, ở cấp 2, cấp 3, đại học và kể cả khi đã đi làm.

3. Sẽ có một thời gian tôi cảm thấy mình mông lung trong việc học, phải ráng hết sức có thể để có một điểm số cao ở cả những môn mà mình không thấy hứng thú. Nhưng điều đó không quan trọng bằng việc tìm được môn học sở trường mà tôi sau này cực kỳ yêu thích (sử, địa, tiếng Anh) và sẽ còn có dịp được dùng những kiến thức đó sau này, theo những cách khác nhau.

4. Khi tôi lớn lên, tôi sẽ gặp những chuyện không may, chẳng hạn như việc mình bị mất cắp tiền hay tài sản. Nhưng dù có buồn rồi tự trách mình tới đâu, tôi rồi vẫn sẽ vượt qua được những biến cố đó.

5. Khi tôi lớn, tôi sẽ chứng kiến một trong những đại dịch khủng khiếp nhất quét qua toàn cầu. Đó sẽ là những ngày tháng khó khăn và bất định, đương đầu với nỗi sợ hãi lởn vởn xung quanh, còn tiền bạc thì tiêu tán. Để rồi tôi cũng sẽ vượt qua được thời gian đó, lại đứng dậy, tiếp tục học và làm, có thêm những người bạn mới, đi đến những nơi tôi chưa từng đến.

Nhớ về hồi 11 tuổi, đó là những tháng ngày tôi cảm thấy vừa bình yên, vừa bất an lo lắng. Điều cuối cùng mà tôi năm 31 tuổi nhắn với tôi 11 tuổi nữa là: dù chặng đường phía trước sẽ gặp những nỗi buồn, nhưng sẽ có cả những điều thú vị, những niềm vui bất ngờ sẽ đến và tôi sẽ không phải hối tiếc quá nhiều khi bước tới những chặng đường tiếp theo.


Ảnh minh họa: bìa bộ sách giáo khoa lớp 6 ngày xưa tôi học; tôi từng dành mùa hè trước năm vào lớp 6 để đọc trước những cuốn đó