Friday, April 26, 2024

Mong đợi

Mong đợi một điều gì đó tốt đẹp sẽ đến, mong đợi những khát khao sẽ trở thành hiện thực, để rồi lại thất vọng. Đó là điều mà tôi phần nào trải nghiệm trong chuyến đi mới nhất của mình. 

Một trong những suy nghĩ thường trực mà tôi hay có là dường như mình đang bỏ lỡ nhiều trải nghiệm đẹp nhất của tuổi trẻ, để rồi khi tuổi càng lớn, nỗi tiếc nuối càng mạnh. Đặc biệt là khi có một ai đó, một điều gì đó kích thích những mong đợi thẳm sâu bên trong chính con người mình. Khi sự thất vọng xảy đến, tôi lại đành học cách điều chỉnh và thích ứng dần. Cứ dặn mình là cuộc sống này nó phải thế, không ai có thể có được mọi thứ mà mình muốn cả. 

Khi ngẫm lại, thực ra bên cạnh những tiếc nuối, tôi vẫn có nhiều điều để biết ơn. Tôi tương đối khỏe mạnh, gần như chẳng phải đi bệnh viện trong suốt nhiều năm qua. Tôi có được một công việc tuy không cho tôi nhiều tiền, nhưng giúp tôi có được sự bình yên trong tâm hồn. Tôi vẫn còn cảm nhận được khát khao muốn học thêm, biết thêm nhiều thứ mới. Và cùng với những người thân trong gia đình vẫn mạnh khỏe, tôi vẫn có được một số ít bạn thân để mà thỉnh thoảng nhắn tin, trò chuyện. 

Có lẽ khi biết trân trọng hơn những gì mình đã và đang có, tôi sẽ bớt tiếc nuối và buồn về những điều chưa được trọn vẹn, và cũng dễ dàng chấp nhận những mục tiêu không thành trong thời gian tới. Với tôi lúc này, cuộc sống vẫn còn trải dài phía trước, để mà lại mong đợi, lại khát khao, lại cố gắng. 


Bức hình trong post này là một cảnh mà tôi vẫn nhớ từ một bộ phim tài liệu trên YouTube xem cách đây 2 năm. Video này được đăng không lâu trước khi cuộc chiến tranh Ukraine nổ ra. Trên phần mộ của một người lính Ukraine ngã xuống ghi năm sinh 1993, chính là năm sinh của tôi. Người này sinh sau tôi 4 tháng, nhưng đã kết thúc hành trình của cậu ấy 2 năm trước. Khi nhớ về hình ảnh này, tôi nghĩ về chính tôi, về sự may mắn của mình khi còn có thể bước tiếp. 

No comments:

Post a Comment