Đợt này rộ lên món bánh đồng xu. Ở Hà Nội này, không thiếu những món ăn vặt đến và đi theo từng đợt, có cái trụ lại và cũng có cái dần biến mất để nhường chỗ cho những trào lưu ăn uống mới. Bánh đồng xu đợt này rộ lên, được tiếp sức bởi mạng xã hội, nối tiếp những thứ như mì cay bảy cấp độ, chè khúc bạch, xiên bẩn.
Là một đứa ghiền mấy món có phô mai, lần này tôi quyết định bắt trend mua bánh đồng xu, khác hẳn những lần thờ ơ với mấy trend đồ ăn vặt trước đó. Loại bánh này cơ bản gồm hai phần: lớp vỏ ngoài vàng ruộm khá mềm với phần rìa mỏng hơi giòn chút và phần nhân cực nhiều phô mai mềm bên trong (rất ‘cheesy’). Bánh tương đối ngọt, có thể hơi ngấy với một số người nhưng với tôi thì ăn khá thích.
Những trào lưu đồ ăn nổi lên trước đó như mì cay, chè khúc bạch nổi lên khi tôi trong những năm 20, thời còn là sinh viên, rồi mới đi làm. Không hiểu sao hồi đó tôi không có hứng thú tìm hiểu đồ ăn thức uống lắm nên cũng thờ ơ với mấy món đó, và đồng thời cũng biết rất ít hàng, quán ăn những món khác. Nhiều khi ngẫm lại thì thấy những năm 20 trôi qua mà những kỷ niệm đi ăn, đi chơi trong thành phố chẳng đọng lại được bao nhiêu. Cái lần đi mua bánh đồng xu này, tôi cứ nhất quyết mua bánh một phần vì khoái phô mai, nhưng một phần cũng vì muốn có chút kỷ niệm nào đó với những món ăn vặt rộ lên ở một thời điểm, để đánh dấu một cái mốc trong những năm tháng tuổi trẻ, mà không còn quá là trẻ nữa của mình.
Ảnh: chiếc bánh đồng xu mua ở trên phố Trích Sài ven hồ Tây

No comments:
Post a Comment